[Đề mục: Tuyển tập những câu chuyện của Team Thiết lập Tập 5: Mặt nạ cười]

Ngày XX tháng XX năm 696 Lịch thông dụng

Hôm nay, ta đã giết chị gái mình. Với tư cách là thành viên của hội Mặt Nạ Cười, thời gian qua ta đã ra tay với vô số người. Vậy mà giờ đây ta lại thấy xao lòng về việc giết chết chị gái, ta thật đê hèn. Thực chất cũng không chắc là có phải chị ruột của ta hay không. Chỉ là cùng đồng hành với nhau từ khi theo con đường đao kiếm nên ta gọi người ấy là chị. Người ấy với ta chính là gia đình bởi đã cùng ta đồng cam cộng khổ, giúp ta chống chọi với cuộc sống chẳng khác gì địa ngục này, giúp ta chịu đựng được những tháng ngày bủa vây bởi tội lỗi và sợ hãi. Vậy mà chính tay ta lại giết hại người chị ấy. Chỉ vì chị đã có ý định trốn thoát khỏi hội Mặt Nạ Cười.

Ta không thể nào quên được ánh mắt chị nhìn ta trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ánh mắt sửng sốt, kinh hãi và đau buồn như thể muốn hét lên “Tại sao lại là em chứ?”… À phải rồi, khi ấy chị đã nói một câu. Rằng “Em hãy gắng sống tiếp”. Khuyên một đứa em đã giết hại chính người thân của mình rằng hãy gắng sống tiếp ư? Chẳng phải là chị đang nguyền rủa ta sao? Giá mà ngày đó ta chọn con đường bỏ trốn cùng chị, giá mà khi ấy ta có được chút dũng khí!

Giờ hối hận cũng đã quá muộn rồi. Ta thừa hiểu kết cục của việc bỏ trốn là như thế nào. Vậy thì dù có phải bỏ mạng ta cũng quyết lật tung, phá tan hội Mặt Nạ Cười. Những kẻ coi sinh mạng của đồng sự chỉ như tờ giấy loại, những kẻ đã hủy hoại cuộc đời của ta và chị! Đúng vậy, mọi bi kịch đều là do hội Mặt Nạ Cười. Nếu không có chúng, chắc chắn sẽ không có chuyện ta ra tay giết hại chị.

Ta chẳng thể nào rửa sạch mùi máu tanh tưởi trên đôi tay của mình. Tất cả những gì ta học được chỉ là đột nhập và ám sát. Vậy ta chỉ cần vận dụng triệt để tất cả những gì học được từ chúng. Tống hết chúng xuống địa ngục! Ta sẽ đến bên chị vào ngày mà máu chị đã đổ xuống được rửa sạch bằng máu của những kẻ khốn kiếp kia.

Ta đã chôn chị dưới một gốc cây ở vùng ven Orvelia. Quy tắc của tổ chức là không được để ai phát hiện ra thi thể nhưng giờ đây chuyện đó chẳng còn nghĩa lý gì với ta cả.

Ngày XX tháng XX

Ta nhận được lệnh di chuyển căn cứ Trại huấn luyện số 3. Chị đã thử đào tẩu rồi, để tránh gây chú ý tốt nhất tạm thời ta nên lặng lẽ hành động theo mệnh lệnh. Nhưng bảo ta phải giết toàn bộ thành viên của Trại huấn luyện, chỉ ngoại trừ 5 người sao?… Chết tiệt. Từ trước đến giờ ta đều rất khó chịu mỗi khi phải ra tay với trẻ em. Ta thà chết đi còn hơn phải sống ở một nơi như địa ngục trần gian thế này.
Nhưng dù vậy ta vẫn chưa thể chết được. Vì ta nhất định phải trả thù hội Mặt Nạ Cười. Ta đã lường trước được việc đôi tay sẽ dính thêm máu. Vậy nên… (Có nét bút gạch nguệch ngoạc)

Ngày XX tháng XX

Có vẻ như mấy tên trong tổ chức đã săn lùng Bán tiên sau khi phát hiện ra ngôi làng của họ. 5 đứa trẻ đã được chuyển tới Trại huấn luyện số 5. Đó là một ngôi nhà cách xa làng và là một nơi không ai được phép nhắc đến chuyện săn bắt các Bán tiên bị cách li với mọi người. Cả ta và chị đều là những chiến lợi phẩm được “săn về” theo cách đó. Chẳng có ai tự mình muốn thành kẻ sát nhân cả. Bất cứ kẻ nào tạo phản, phản kháng hay ngờ vực về nơi xuất thân của mình… đều bị trừ khử. Đó chính là hội Mặt Nạ Cười hiện tại, tổ chức của những kẻ biết nhưng vẫn làm ngơ, lặp đi lặp lại cùng một tấn bi kịch.

Ngày XX tháng XX

Ta đã nghe được chuyện về kho bí mật mà chỉ những tên đầu sỏ hội Mặt Nạ Cười mới có thể ra vào. Nghe nói đó là nơi bảo quản bí kíp ám sát và ám khí nhưng ta cho rằng chắc chắn không chỉ có thế. Ta phải tìm cách lẻn vào đó.

Ngày XX tháng XX

Nhờ nghe lén cuộc họp cấp cao mà ta đã biết được thông tin về việc cử người ám sát Quý tộc Orvelia. Nghe chừng tình hình đang khó khăn do tên nội ứng truyền đạt thông tin không đến nơi đến chốn. Nếu là nội ứng trong lâu đài thì chắc hẳn phải là người đảm nhiệm vị trí Đội trưởng đội cận vệ Hoàng gia. Ta đã từng bí mật gặp người đó khi cùng làm nhiệm vụ với chị… Đúng rồi, tên hắn là Brian. Chúng có nhắc đến chuyện gì đó nữa nhưng ta không nghe rõ. Kể ra thì lợi dụng tên Brian đó để dội gáo nước lạnh vào kế hoạch của chúng cũng là một kế hay, nhưng hiện tại ta phải làm một việc khác trước đã.

Ngày XX tháng XX

Có rắc rối. Đội trưởng đã phát hiện ra điều gì đó chăng? Ta không thể biết được anh ta nghĩ gì mà lại giao chức Tổ trưởng cho ta. Tanya – Bán tiên 12 tuổi. Roi – Con người 14 tuổi. Fett – Tộc thú lai 14 tuổi. Thành viên cũng đông đấy. Thậm chí Fett và Tanya có vẻ vẫn còn rất lóng ngóng. Nghe chừng Roi đáng dùng hơn. Chi bằng nuôi nhóc này lớn nhanh rồi giao cho nó chức Tổ trưởng có khi lại ổn hơn. Nó nói lần giết người đầu tiên là khi mới chỉ 11 tuổi thì phải. Chỉ cần lợi dụng được nó là ta có thể giao lại nhiệm vụ để tập trung vào moi móc thông tin mật của tổ chức.

À ha, không ngờ có ngày ta lại muốn đùn đẩy tội lỗi cho những đứa nhóc này để hủy diệt tổ chức cơ đấy. Liệu ta có phải một kẻ thảm hại tột độ không đây? Ta thấy kinh tởm với chính bản thân mình.

Ngày XX tháng XX

Cuối cùng ta đã đột nhập được vào kho bí mật. Sau khi lục tung đống bí kíp ám sát và đủ loại vũ khí, ta phát hiện ra một vài trang tài liệu cũ kỹ có đóng dấu. Có điều ta không thể biết chính xác nội dung trong đó do nó được viết bằng một loại văn tự cổ.

Ngày XX tháng XX

Để đột nhập vào Thư viện Hoàng gia, ta đã nhận nhiệm vụ dưới danh nghĩa các thành viên trong tổ. Tanya chưa quen với việc đột nhập khiến ta thật lo lắng.

Ngày XX tháng XX

Nhiệm vụ thành công. Ta cũng đã lấy một vài cuốn sách có thể sẽ cần thiết cho việc giải mã văn tự kia. Fett đã quá lo sợ nhưng thật may là Roi đã giúp nó xử lý kẻ định phá ngang. Cảnh tượng nó chém bay đầu đối phương một cách nhẫn tâm thật sự… (Có vết bút bị giữ lâu) Đối với một đứa trẻ 14 tuổi thì như vậy không phải là đã quá quen tay với việc giết người hay sao? Dù ta mới chỉ gặp nó được vài ngày nhưng… Ôi không, ta đang nghĩ gì thế này. Trước mắt ta phải tập trung giải mã văn tự này đã.

Ngày XX tháng XX

Sau khi tìm hiểu kỹ văn tự, ta phát hiện ra đó là lá thư đơn giản chẳng có ám hiệu gì đặc biệt. Chỉ là ta không hiểu được nội dung do nó được viết bằng thứ ngôn ngữ của nhiều thế kỷ trước mà thôi. Vì đã trải qua thời gian quá lâu nên hầu hết các chữ đều bị nhòe đi nhưng ta xác nhận được rằng văn kiện đó chính là lệnh do kẻ tên Malduk ban xuống. Ngoài ra, những nội dung khác mà ta đọc được chỉ là “Gửi Hoàng hậu Morgana”, “Sự diệt vong của Công quốc Grey”, “Giao ước với Ác quỷ nguyên thủy”, “Mau tìm Kiếm thánh”. Ngoài ám sát ra, rốt cuộc mấy tên này còn nhúng tay vào việc gì nữa đây? Đau đầu thật.

Ngày XX tháng XX

Lúc trở về vị trí sau khi ra ngoài có chút chuyện, ta thấy Roi, Tanya và Fett đang xúm lại với nhau. Không ngờ rằng chúng lại đang cùng nhau luyên thuyên về những chuyện vặt vãnh như bao đứa trẻ khác. Cả Roi cũng vậy. Tâm trạng ta có gì đó thật kỳ lạ. Chúng vốn là những đứa trẻ khiến ta thấy phiền toái khi phải đảm nhận mà.

Ngày XX tháng XX

Ta đã có được rất nhiều các văn bản trao đổi qua lại giữa các Quý tộc Vespia, Quý tộc và Hoàng tộc Orvelia. Trong đó có ghi danh sách các nhiệm vụ ám sát và cả những kẻ phụ trách thực hiện nhiệm vụ đó. Nhưng chừng này thì đúng là quá sức. Ta phải nắm bắt được các vụ do Vương quốc Orvelia hoặc Đế quốc trực tiếp ra tay.

Ngày XX tháng XX

Ta nhận được thông báo rằng Tanya bị truy kích do để lộ thân phận trong khi làm nhiệm vụ đột nhập, nhưng Roi đã ra tay giải quyết toàn bộ bao gồm cả những kẻ chứng kiến sự việc. Có vẻ Fett đã kịp rút lui từ sớm. Tất cả đều bình an vô sự nên ta đã nhắm mắt cho qua.

Ngày XX tháng XX

Có tin đồn rằng Brian đã đưa lũ trẻ ở trại trẻ mồ côi về và dạy chúng kiếm thuật. Ta không thể hiểu được tại sao hắn lại làm chuyện nguy hiểm như vậy. Một khi đã hoạt động với tư cách là gián điệp của hội Mặt Nạ Cười, chắc chắn tổ chức sẽ không buông tha cho hắn.

(Có vết mực bắn ra giống như khi buông vội bút)

(Nét chữ run tay) Hình như một kẻ khác trong tổ chức đã để mắt đến ta. Nghe thấy tiếng động lớn, ta bước vội ra ngoài thì nhìn thấy một thi thể nằm gục trên sàn còn Roi thì đang đứng cạnh đó. Gương mặt lạnh tanh của đứa trẻ tay cầm thanh kiếm đẫm máu tra vào vỏ và nói: “Xin lỗi Tổ trưởng vì tôi đã xử lý không gọn ghẽ” ấy thật giống với mặt nạ của một kẻ sát nhân. Liệu có phải nó đã biết được ta đang làm gì không nhỉ? Các thành viên khác cũng biết rồi sao? Hay là ta trừ khử tên này trước? Thế nhưng đột nhiên nó cúi đầu rồi đi mất như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra. Giá mà ta có thể giãi bày hết mọi chuyện và giữ lấy tay nó… Với năng lực của Roi, nó hoàn toàn có thể giết được những tên đầu sỏ. Có điều… Vì điều gì mà ta lại thấy sợ thế này? Sao ta lại không loại bỏ nó ngay khoảnh khắc nó quay lưng lại?

Chị ơi, em phải làm thế nào đây?

Ngày XX tháng XX năm 697

Fett đã chết. Ta biết đứa trẻ này từ lâu đã ghét việc giết người và mong muốn thoát khỏi hội Mặt Nạ Cười. Cũng hiểu rõ nỗi lòng của đứa trẻ ấy khi bỏ trốn mà không nói một lời nào. Nếu không rời khỏi vị trí để đi điều tra thêm thông tin thì sẽ không có chuyện Tanya ra tay giết đứa trẻ ấy. Giọng nó run lên bần bật khi báo cáo, nhưng ta đã không hỏi gì thêm. Chính ta cũng là kẻ giết chết chị mình. Phải sau khi làm việc dơ bẩn ấy, ta mới có cơ hội nhìn lại cuộc đời mình.

Suy nghĩ rằng chưa biết chừng đã có thể cứu được chị cứ lởn vởn mãi trong đầu ta.

Ngày XX tháng XX

Thủ lĩnh đích thân ra mặt cho gọi các thành viên trong tổ. Để trao tặng Caethasis cho Tanya và đoản kiếm Redeal cùng mũ trùm của Soma cho Roi. Khi nghe thủ lĩnh khen ngợi vì đã dìu dắt nên những thành viên tài giỏi, chân ta như đóng băng lại. Ý nói ta đã dìu dắt chúng thành những kẻ sát nhân tài giỏi sao? Ta được khen ngợi vì đã tạo nên những con người nhẫn tâm ra tay giết đồng sự ư? Lúc ấy ta chỉ muốn thắt cổ chính mình. Thật sai lầm khi ta đành lòng làm ra những chuyện ác ôn ấy chỉ vì mục tiêu đâm sau lưng tổ chức hùng mạnh và tăm tối này. Lẽ ra ta nên bỏ trốn từ sớm rồi bỏ mạng như chị, hoặc không thì chết ngay tại chỗ ấy mới phải.

Nhưng… nhưng… Giờ đây ta còn có Roi và Tanya. Ta không thể giương mắt đứng nhìn những đứa trẻ ấy như vậy được. Ta muốn đưa những đứa trẻ còn non nớt ấy ra khỏi nơi này trước khi chúng đeo mặt nạ mà đánh mất đi khuôn mặt thực sự của mình. Dù không cứu được chị nhưng những đứa trẻ ấy thì ta nhất định phải… Liệu đây có phải mong muốn quá hão huyền không?

Thật đớn đau. Quá đỗi đớn đau.

Ngày XX tháng XX

Có vẻ như cuối cùng chúng cũng bắt đầu hành động. Nghe nói đứa trẻ mà Brian dẫn dắt lại có liên quan đến Hoàng gia Orvelia. Ta không rõ chính xác nó là con của ai hay tại sao chúng lại biết được thông tin đó, nhưng nếu giết Brian vì hắn mang danh nghĩa là người đỡ đầu của đứa trẻ ấy thì dù có là Đội trưởng đội cận vệ Hoàng gia đi chăng nữa, chắc hẳn chúng cũng không làm náo loạn mà sẽ lặng lẽ ra tay.

Kẻ chủ mưu quá rõ ràng rồi. Chính là những Quý tộc luôn âm mưu tuyệt diệt Hoàng tộc. Chúng khác hẳn với những kẻ đưa một vị Vua bù nhìn lên trị vì đất nước hòng muốn nắm giữ quyền lực cả đời. Bởi chúng vốn đã có vị “Vua” để phò tá rồi. Giờ ta phải đưa ra quyết định thôi. Không còn nhiều thời gian nữa.

Ngày XX tháng XX

Ta đã yêu cầu bí mật gặp Đội trưởng đội cận vệ Hoàng gia Brian. Vì muốn giao lại toàn bộ thông tin ta thu thập được từ trước đến nay cũng như nhờ hắn bảo vệ cho Roi và Tanya. Brian vẫn chưa biết được thân thế của đứa trẻ ấy. Chỉ cần ta cho hắn biết rằng đứa trẻ đó mang dòng máu Hoàng tộc và nếu hắn truyền đạt lại thông tin cho người thân cận của Hoàng gia thì… thể nào nhiệm vụ của hội Mặt Nạ Cười cũng sẽ bị phá hỏng. Nên có thể coi là hoàn thành mục tiêu phục thù giai đoạn đầu.

À không, giờ thì chuyện phục thù không còn quan trọng nữa. Để cứu được Roi và Tanya thoát khỏi sào huyệt của kẻ sát nhân này, dù có ra sao ta cũng sẽ…

──────────────────────────────────────────────────────────────────────────────────────────

Người đàn ông không thể đặt bút xuống. Máu đỏ nhuốm đầy quyển nhật ký. Đôi mắt hằn mạch máu liếc nhìn xuống dưới. Ông đã quá quen với hình ảnh lưỡi kiếm đỏ xuyên ngang qua bụng.

 “Tôi sẽ giết chết Brian.”

Một giọng nói quen thuộc cất lên. Là giọng chưa hết vỡ tiếng của cậu thiếu niên điềm tĩnh và trầm lặng. Người đàn ông gượng quay đầu lại. Một người trông như khối màu cam lớn đang di chuyển, còn có cả ai đó đang đứng phía sau. Nhưng đôi mắt mờ nhòe khiến ông chỉ thấy mỗi bóng người loáng thoáng.

“Thời gian qua ngươi đã vất vả rồi. Đây là lời cuối cùng của Đội trưởng muốn chuyển đến ngươi.”

Người đàn ông đưa mắt trở lại. Cậu thiếu niên rút kiếm, ngay lập tức thi thể cạn kiệt sức lực kia đổ gục xuống sàn. Cô gái đứng phía sau mím chặt môi, lặng lẽ cúi đầu.

“Anh đã có thể… hỏi được lý do mà…”

“Tôi không thể nghe theo mệnh lệnh đó.”

“Roi, anh lúc nào cũng vậy! Với Fett cũng thế, giờ đến cả Tổ trưởng cũng vậy!”

“Đủ rồi.”

Roi lớn giọng ngắt lời. Ánh mắt sừng sộ ấy đã khiến cô gái giật mình lùi lại phía sau.

“Tôi đã báo cáo là chính tay Tanya cô đã giết hắn ta. Cẩn thận cái miệng đi.”

“Chuyện đó… nghĩa là sao?”

“Nghĩa là cô đã làm tròn phận sự của một người thu dọn hậu trường. Điều đó rất quan trọng nếu cô muốn sống sót được ở nơi này.”

Cậu thiếu niên liếc nhìn cuốn nhật ký người đàn ông viết dở. Cậu muốn đọc kỹ từng dòng từng chữ một nhưng chợt nhớ ra người đàn ông kia là kẻ phản bội tổ chức. Nếu tùy tiện động tay, chắc chắn cả cậu và Tanya đều sẽ phải gánh hậu quả khôn lường. Cuối cùng, cậu không đọc mà chọn cách đốt đi. Lúc này phải ưu tiên giữ lấy mạng mình. Bao gồm cả việc bảo vệ cho Tanya, cô gái bé nhỏ đang thất thần run lên bần bật.

“Đi thôi. Phải báo cáo với Đội trưởng chứ.”

Phải đến khi tận mắt nhìn thấy ngọn lửa thiêu rụi quyển nhật ký thành đống tro tàn, Roi mới quay đầu bước đi. Lặng lẽ theo sau là một đôi chân bước chậm.

Comment